THẮNG THUA CHỈ LÀ BƯỚC ĐỆM TRONG ĐỜI
Hôm nay mẹ chồng mình dọn nhà, tìm thấy cái này liền gửi về cho mình. Thế là cũng 10 năm rồi đấy!
Trước thời điểm này, cũng lâu lâu lắm lắm rồi, mình từng thi trượt đại học – trong một cái thế mà không chỉ bản thân mình ngỡ ngàng, mà gần như tất cả gia đình, bạn bè, họ hàng… đều không thể tin nổi.
Trước thời điểm trượt đó, mình còn là niềm tự hào của gia đình, mọi người trong họ thường xuyên lấy mình ra làm “tấm gương sáng” – đúng kiểu “con nhà người ta”…
Trong một năm đó, “con nhà người ta” sụp đổ, rồi gượng dậy – bởi không thể cứ vùi đầu vào gối khóc lóc rồi trốn chạy mãi được. Càng không thể nhắm mắt ngủ một giấc, tỉnh dậy đã hết một năm rồi… Không còn cách nào, càng không thể chết, mình buộc phải ngồi dậy, chấp nhận hiện thực và quyết tâm đối mặt với việc thi trượt này – một mình.
Sau một năm ác mộng ấy, mình hoàn toàn thay đổi. Từ lúc bước chân vào đại học cho tới khi ra trường, không một lúc nào mình cho phép mình phạm “sai lầm” tương tự như sự việc đã xảy ra. Có thể nói, đó là một life-changing event, làm thay đổi toàn bộ con người và cuộc đời mình. Từ chỗ luôn “vô duyên” với giải thưởng, mình luôn “có duyên” và thường “duyên” với những vị trí top. Từ kinh nghiệm cá nhân này, mình nhận ra rằng những người nắm giữ vị trí “số 1” nếu do tự thân họ phấn đấu, thì chắc chắn đăngf sau phải có một nguyên do đặc biệt nào đó khiến họ nỗ lực không ngừng rồi đạt được vị trí đó – và thường đó là kinh nghiệm không mấy vui vẻ gì.
Thế nên việc cho phép một đứa trẻ thất bại, theo một nghĩa nào đó, thực ra lại rất có ích cho cuộc đời lâu dài của cháu. Có trải qua thất bại, học cách đối diện với nỗi cay đắng ấy, một đứa trẻ có năng lực sẽ nhớ rất lâu bài học cần nhớ – từ nỗi đau sẽ chuyển hoá thành động lực, thúc đẩy cháu luôn cố gắng hết mình hơn trong những việc cháu làm sau này.
Từ chuyện của mình, giờ mình thấy con mình điểm kém, thi trượt… là việc hết sức nhẹ nhàng. Cơ bản là, là mẹ, mình sẽ làm gì với con sau mỗi lần như thế? Chắc chắn không nói với cháu là: không sao đâu – bởi cháu cần hiểu là “có sao đấy”, nhưng cũng không cần thiết phải nhấn mạnh vào việc thua cuộc hoặc điểm kém là “yếu kém”. Nỗi đau sẽ dần nguôi ngoai nếu nó được hiện hình rõ ràng – vì thế mà tốt nhất là thừa nhận nó: “chắc chắn con rất buồn”, nhận diện nó: “mẹ cũng đã từng như vậy”, và phân tích nó: “vậy mình đã sai ở đâu? Lần tới mình sẽ làm gì khác?”
Không một bài thuyết giáo nào tốt hơn cho chú chim nhỏ – bằng một lần chịu “cành cong”!
Thế nên bố mẹ ạ, thoải mái đi nhé! Đừng quá căng thẳng chuyện học hành, thi cử và điểm số của con. Ngày hôm nay chúng ta can thiệp quá nhiều để con được hoàn hảo, ngày mai con sẽ quên mất lý do tại sao mình còn cần phải cố gắng làm những việc ấy hàng ngày – hàng giờ, không phải chỉ trong thời gian ngắn, mà là suốt chiều dài cuộc đời này…

Comments are closed.