Suy cho cùng, trên đời này thứ mệt mỏi nhất vẫn chính là tình yêu.
Cô đơn thì tự do nhưng đôi khi lại cô độc. Tình yêu thì hạnh phúc, những rồi lại ôm trên mình nỗi bất an, lo lắng, và trăm ngàn suy tư không tên.
Rốt cuộc, bất kể điều gì trên đời này đều đắt đỏ, chẳng có gì là miễn phí, chúng ta đều phải trả giá cho mọi điều.
Độc thân thì sẽ tự do, độc thân sẽ không gò bó độc thân sẽ chẳng buồn phiền. Nhưng độc thân rồi lại đôi khi cảm thấy cô đơn, cảm thấy lạc lõng giữa dòng đời, tựa như đứng trên một con phố tự hỏi bản thân nên đi về hướng nào.
Tình yêu, khiến con người ta vui vẻ, khiến con người ta hạnh phúc. Rồi len lỏi theo niềm vui là nỗi sợ hãi, đan xen hạnh phúc là bao muộn phiền.
Có người từng nói với tôi thế này: “Trên đời này, không có điều gì mệt mỏi bằng một từ “YÊU” nó có thể khiến con người ta hạnh phúc tột độ, cũng có thể khiến con người ta tuyệt vọng đến tột cùng”.
Trên đời này, làm gì có gì là “free”.
Cô đơn thì phải chịu cô độc.
Tình yêu thì phải chấp nhận nhiều rủi ro.
Cô đơn thì cũng chỉ MỘT THỜI.
Tình yêu chắc gì đã MỘT ĐỜI.
Huyền Trang Bất Hối

Comments are closed.