MẸ
“…Con mải mê theo hư ảo trời xa.
Thấy áo đỏ tưởng mặt trời cháy đỏ…
Mỗi bận tình yêu, niềm tin… vụn vỡ.
Lại bất ngờ đâu tiếng vọng… Mẹ ơi!…”
(trích bài thơ “Mẹ”KP)
Trớ trêu thay, chúng ta thường suốt đời mải chạy theo một bóng hồng nào đấy, một lý tưởng ngỡ cao siêu nào đấy, một sự nghiệp (có màu vĩ đại) chưa thành nào đấy… và chỉ đến khi đau khổ nhất, tuyệt vọng nhất… ta mới nhớ đến nơi bám víu cuối cùng, thậm chí không nhớ thì từ vô thức vẫn bật lên tiếng gọi:
MẸ ƠI!
Cảm hứng bắt đầu từ bức ảnh của Nghệ sỹ Son Kim

Comments are closed.