Hà nội ưi, tôi vẫn nhớ đấy, yêu đấy, nhưng dzờ đây với tôi chỉ còn là cảm dzác như đối với người tình. Lâu lâu nhớ quá, tranh thủ chạy ra chỵch nhát rồi lại cắp phao câu quay lại quằn quại yêu đương, sung sướng chung tỳnh với cái Xinbobo đậm đà nhan sắc, ngọt ngào yêu thương đã gắn bó keo con voi hai mí năm qua này.
Tặng các bạn Hà nội kiều xa quê bài thơ tôi vừa thó được của anh Thái bá Tân, anh dzể hụt cụa tôi. Hí hí
P/s : Bởi thế mí nói, iu đương là một chuyện, nhưng chung sống được ví nhau mới là quan trọng. Nhẻ.
——–
Thương dân Hà nội gốc
Lịch sự đất Tràng An
Phố cổ, người cũng cổ
Cổ cả thú tao nhàn
Lịch sự và nhỏ nhẹ
Người gốc xứ Hà Thành
Giờ cảm thấy lạc lõng
Giữa thành phố của mình
Họ lặng lẽ nhường chỗ
Cho các bác nhà quê
Cùng thói quen thôn dã
Từ khắp nơi đổ về
Người tứ xứ xấn xổ
Nắm hết mọi chức quyền
Giàu có và hãnh tiến
Kiểu ” Nông dân vùng lên”
Thương dân Hà nội gốc
Đã không còn số đông
Tôi, cũng dân tứ xứ
Ngẫm, chợt thấy chạnh lòng.
– Thái Bá Tân –

Comments are closed.