Chị nông dân nuôi lợn không bán được, xẻ lợn mang lên quầy trong chợ bán nhờ. Chủ quầy thịt hắt dầu luyn vào thịt lợn do chị nông dân mang lên bán giá rẻ, vì thấy chị ấy bán giá thấp hơn giá mình đang bán. Người chủ quầy ấy hành xử tàn nhẫn như vậy vì cho rằng chị nông dân là kẻ thù khiến cho việc làm ăn của mình khó khăn.
Người mua thịt hôm nay kéo đến mua hộ thịt cho chị nông dân, vì xưa nay cái ác luôn đem đến cho người ta sự phẫn nộ và bất an. Bất an vì cái ác mai sẽ xảy ra cho mình. Bênh người yếu là xuất phát từ tình cảm thương người, nhưng cũng là một cách tự vệ của đa số mọi người với sự hiện diện của cái ác.
Chủ quầy thịt hành động nhẫn tâm tự hại mình, vì rõ ràng hôm nay người đó sẽ ít bán được hàng. Và có thể cái tiếng xấu ấy còn ảnh hưởng tiếp tục đến việc kinh doanh của quầy hàng “ác” đó.
Mọi cái đều rõ là như vậy.
Nhưng vẫn có một vấn đề khác mà ta phải nhìn nhận. Hôm qua đọc và xem hình ảnh vụ hắt dầu đen vào thịt lợn bán giá rẻ, tôi chỉ thấy công phẫn. Hôm nay đọc tin bà con mua thịt ủng hộ, đầu tiên thấy ấm lòng nhưng sau đó vẫn băn khoăn vì một khía cạnh khác. Xét cho cùng, gốc rễ vấn đề không chỉ ở sự nhẫn tâm, mà ở chỗ có xung đột lợi ích. Người chủ quầy thịt nhẫn tâm là khâu cuối của quá trình lưu thông sản phẩm, có thể chịu nhiều loại chi phí (ngoài chuyện muốn có lãi nhiều), nên bán đắt còn do lý do phải cộng các chi phí này. Chị nông dân trực tiếp đem lợn của mình đến bán, trong vụ việc cụ thể này đó là một nguyên nhân khiến có thể bán giá thấp hơn (ngoài nguyên nhân chính là cắt lỗ). Và trong con mắt người chủ quầy thịt kia ở chợ, chị là kẻ “phá giá”.
Từ đây có thể thấy một quá trình kinh doanh nhỏ lẻ của xã hội luôn tích tụ các tiềm ẩn mâu thuẫn, và khi con người không có từ tâm, mâu thuẫn được xử lý theo lối bạo hành. Nhưng giả sử không có chuyện đổ dầu luyn, tức kể cả khi con người không hành xử tệ, thì nó vẫn là mâu thuẫn.
Người dân bình thường có thể bộc lộ quan điểm giải quyết bằng cách đến mua thịt của kẻ bị bắt nạt, quay lưng với kẻ nhẫn tâm. Nhưng nhà nước thì phải giải quyết gốc rễ vấn đề ở chỗ khác nữa (ngoài việc xử lý hành vi huỷ hoại tài sản như một tội danh).
Đó là: Lôi kéo người sản xuất nhỏ lẻ vào chuỗi sản xuất, tiêu thụ ổn định. Nhưng phải giảm thiểu các chi phí trung gian. Rủi ro vẫn có nhưng nó sẽ chia sẻ đều vào người sản xuất, người kinh doanh ở các khâu (và cả nhà nước nữa).
Và người nông dân cũng phải tự giác đi vào guồng quay đó, nếu không muốn lâm vào trạng thái bấp bênh triền miên.
Nhà nước có thể khuyến khích việc tiêu thụ sản phẩm tự làm, nhưng trong khuôn khổ có tổ chức để không xung đột lợi ích với chuỗi tiêu thụ sản phẩm khác.
Quá trình này đã bắt đầu từ nhiều năm nay, nhưng quả thực vẫn chưa bao trùm được nhiều hoạt động sản xuất và tiêu thụ. Đó là nguồn cơn sự việc.

18 thoughts on “Chị nông dân nuôi lợn không bán được

  1. Em nghĩ nếu tìm cách khác cũng được. Chị quầy “ác” có thể mua cả hết phần thịt của chị kia, rồi cân đối giá bán ra vẫn lời. Không bị phá giá, có mối làm ăn ổn định. Chịu khó chào thêm các nơi để bán nhiều ra không để tình trạng dồn hàng. Đó là cách làm bên mảng của em. Chả biết có thể phù hợp hơn với bên “mảng” thịt kia không. Nhưng nếu áp dụng được sẽ tránh nhiều xích mích

    1. Vốn ở đâu mà mua hêt? Mua hết có tiêu thụ hết được ko? Và con n câu hỏi cần phải trả lời, nếu đơn giản như thế thì….!

  2. Hôm nay đội kiểm dịch đã tới tịch thu thịt của chị nông dân rồi anh ạ.
    Lý do giết mổ ko qua lò mổ và ko đúng qui trình

  3. Là chị này cắt lỗ bán nên sẽ không nhiều, để tránh giá chợ bị chênh nên phải cố cân bằng, và cần thêm sức người để bán ra thêm bằng cách rao bán cho các bạn hàng thêm. Thôi thì tùy cách giải quyết mà ra kết quả bác ạ. Cái gì cũng có mặt này mặt kia. Chứ cái gì cũng phần mình hết thì kết quả thật buồn lòng…

  4. Kẻ sử dụng côn đồ để trừng phạt chị bán thịt bằng cách đổ dầu luyn vào thịt của người khác vừa bất lương vừa không tôn trọng pháp luật. Ngược lại, chị bán thịt tham gia vào thị trường mà không tìm hiểu luật chơi, quy định của thị trường nơi đó cũng không thể gọi là đúng. Nếu chợ này đủ minh bạch đúng nghĩa thị trường thì chị bán thịt vào chợ bán phá giá là cạnh tranh không lành mạnh. Người tiêu dùng thì được lợi đôi đường, họ vừa được mua thịt với giá rẻ, lại vừa được tiếng có lòng tốt vì đã giúp đỡ mua hàng ủng hộ người khốn khổ. Và tất nhiên, cộng đồng (đám đông) khi nhìn vào hình ảnh thảm thương của người bị hại sẽ dễ bị lôi cuốn và không đủ tỉnh táo để phán xét một cách công minh, họ ngay lập tức lên án kẻ bất lương, bênh vực người khốn khổ. Bởi bản chất con người luôn ủng hộ cái thiện và ghét bỏ cái ác (dù là kẻ bất lương nhất cũng có suy nghĩ như vậy).
    Tuy nhiên, trong kinh tế, cạnh tranh đơn thuần bằng giá là thúc đẩy quá trình chạy đua xuống đáy, cuộc chơi sẽ không thể kéo dài, và tất cả đều chết. Cạnh tranh phải bằng chất lượng, bằng sự khác biệt của sản phẩm, bằng giá trị thỏa dụng (độ thỏa mãn) mà người bán mang lại cho người mua.
    Vấn đề quan trọng ở đây cẩn phải được xem xét kỹ lưỡng mà thường chúng ta hay bỏ quên đó là vai trò của nhà tạo lập thị trường, cơ quan quản lý thị trường… Với thực trạng thông tin kém minh bạch, tham nhũng có ở mọi nơi, mọi ngóc ngách của cuộc sống thì thật khó để nói rằng thị trường ở đây đúng nghĩa là thị trường được. Điều này dẫn đến hành vi của các bên thường không tuân thủ quy luật khi tham gia vào thị trường. Nếu cơ quan quản lý đảm bảo đúng chức năng, nhiệm vụ, vai trò của mình thì chắc chắn những hậu quả đáng tiếc này sẽ không xảy ra.
    Lại nhớ đến triết gia vĩ đại thời khai sáng Jean-Jacques Rousseau (1712-1778) đã viết: “Hạnh phúc thay những dân tộc ở đó người ta có thể tốt mà không cần cố gắng, công minh chính trực mà không cần đức tính (nghĩa là: làm người tốt một cách tự nhiên, từ trong bản chất mỗi con người, không cần phải cố gắng, nỗ lực để làm người tốt). Nếu có một quốc gia khốn khổ nào trên thế gian, ở đó mỗi kẻ không thể sống được nếu không làm điều ác, và ở đó các công dân đều gian manh vì bất đắc dĩ, thì cần treo cổ không phải kẻ bất lương, mà phải là kẻ buộc hắn phải trở thành kẻ bất lương”.

    1. Vấn đề là chị bán thịt lợn này, không phải là câu chuyện mang tính hội nhập. Nó là hiện tượng nhất thời, chị này chỉ bán nhất thời và trong bối cảnh nhất thời không thể bi đát hơn của người nông dân. Chị này cũng như hàng triệu người nông dân khác bị đẩy vào thế buộc phải nhúng một chân vào cuộc chơi để kiếm sống. Họ không đủ khả năng và thời gian để chuẩn bị đầy đủ vào cuộc chơi thị trường. Và điều đó có lẽ sẽ tương ứng với việc cả hệ thống của ta đang dồn các nguồn lực, có lẽ cũng nhất thời thôi vào tình huống giải cứu thịt lợn này. Trong cuộc giải cứu ấy đã chuẩn bị được hết thể chế và thiết chế theo đúng quy luật thị trường chưa. Việc người ta tự mổ lợn tiêu thụ cho nhau ở nông thôn có đảm bảo hết quy định của cuộc chơi thị trường không, việc hàng chục triệu công nhân ăn thịt lợn giúp nông dân có đảm bảo đủ quy định về hàng hoá không… Đặt vấn đề về cuộc chơi thị trường đối với cô gái trong câu chuyện này có lẽ là to tát và không thực sự cần thiết trong sự tương ứng của bối cảnh hiện tại. Và việc đoàn kiểm tra liên ngành xuống thị sát có lẽ chỉ nên dừng lại ở mức độ nhắc nhở và hướng dẫn. Đã từ lâu ở một góc độ nhỏ bé và khách quan người ta đã đặt dấu chấm hỏi về tính kĩ thuật và khả năng công nghệ của những đoàn công tác như thế. Và có lẽ nếu chỉ xét riêng về tính kĩ thuật trong an toàn, chỉ hành chính hoá thực địa là không đủ chứ chưa nói đến quy luật thị trường.

  5. E thấy bác Hùng Phạm nói là đúng nhất, và cũng ch.xác nhất luôn. Nhưng đây mới chỉ có người nuôi đem ra chợ bán trực tiếp thôi, đã rắc rối thế rồi, nhỉ. Ko khéo mai kia, đến người ăn thịt lợn, để tránh rắc rối như kia, lại tới nhà chị nuôi mua luôn cho xog, khỏi cần ra chợ mần chi. Hihi. Rắc văn rối.

  6. Chắc chắn không ai ủng hộ kẻ bất lương và hành vi côn đồ khi đổ dầu luyn vào thịt của người khác như ở tình huống này rồi.
    Vấn đề thị trường và tuân thủ quy luật thị trường ở đây cần hiểu rộng và xa một chút. Cũng chính vì tư duy ngắn, nhất thời từ người nông dân (tất nhiên họ chỉ có khả năng suy nghĩ ngắn hạn) đến cơ quan chức năng quy hoạch đã tạo ra những hệ lụy như tình huống này. Tuân thủ quy luật bao hàm việc tuân thủ giá cả chung, không được bán phá giá, tuân thủ kiểm định vệ sinh ATTP (vì rất nhiều người ham rẻ, nhỡ thịt lợn này bị bệnh thì sẽ gây ra tổn thất rất lớn cho xã hội), thậm chi mang ra chợ bán thì phải chả phí cho ban quản lý chợ… và rất nhiều cái khác nữa liên quan đến một thị trường đúng nghĩa.
    Không nên vì dung cảm bởi lòng lương thiện trong mình mà bỏ qua tất cả quy định. Nếu những người không có hoàn cảnh tương tự như chị X ở đây, nhưng cũng lạm dụng lòng tốt của mọi người mà mang thịt lợn bệnh vào bán với giá rẻ như chị thì hậu quả sẽ như thể nào, và rất nhiều nguy cơ khác nữa. Cuộc chơi không bền vững và tất cả đều chết.
    Tất nhiên, mình có nói ai cũng dễ bị tác động bởi tính bản thiện trong mỗi con người nên ủng hộ chị bán thịt X, nhưng khi đứng ở xa và đánh giá sau khi sự việc đã xảy ra, chúng ta cần có cái nhìn đa chiều, công minh hơn, đảm bảo quyền lợi của tất cả các bên để có cuộc chơi lâu dài hơn.
    Và mình lưu ý lại câu kết của bình luận trước, đó là vai trò của các cơ quan quản lý, cơ quan chức năng từ việc quy hoạch nuôi, trồng đến quản lý thị trường… đều không hoàn thành nhiệm vụ, và nguy hiểm hơn đó chính là nhiều mục tiêu chính sách rất tốt, nhưng thực tế nó đã bị méo mó rất nhiều bởi uy lực của đồng tiền, dẫn đến lợi ích thì chỉ rơi vào một nhóm nhỏ người trong xã hội, nhưng tổng lợi ích xã hội thì bị thiệt hại.

  7. Tôi không đồng ý về việc cho rằng chị Xuyến bán phá giá. Chị ấy bán đúng giá. Bán không đúng giá là những người chuyên kinh doanh thịt lợn. Vì giá lợn hơi rất thấp mà họ họ hạ giá bán chẳng bao nhiêu.

  8. Chính xác. Mọi người cứ nói nhà nước phải làm cái này phải làm cái nọ nhưng tôi thấy chính bản thân “người nông dân phải tự giác đi vào guồng quay”, phải tham gia vào chuỗi cung ứng. Có như vậy mới làm ăn có hiệu quả được.

    1. 1. Theo em Lỗi của NN hết
      Nhà nước có nhiều chức năng trong đó có chức năng tuyên truyền, giáo dục, nâng cao dân trí. Em không hiểu gần đây nhiều “quan” phát biểu tại dân, vì nhận thức dân. Dân am hiểu kém cũng là tại nhà nước chứ
      2. HTX, chuỗi cung ứng…. nó muốn phát triển trước tiên nó làm tốt tạo thương hiệu tốt có uy tín tự dân vào. Ở mình HTX thất bại do quản lý, và mất niềm tin vào đội ngũ quản lý, nên họ không vào và muốn có to làm to, có bé làm bé. Nếu HTX làm tốt và có lợi ích Khoing phải vận động tự họ vào
      3. Tình trạng thừa cung ngắn hạn là hậu quả của khoán 10 ( khoán 10 là cách mạng với thời điểm đó , nay hết giá trị lịch sử. Trước kia ta thiếu ăn khoán 10 để lấy cơm ăn, tạo ra nền kinh tế tự cũng tự cấp. Nay kinh tế thị trường càng xé lẻ càng khoing cạnh tranh và kiểm soát chất lượng và dự báo nổi sản lượng.
      5. Chuỗi cung ứng nếu vẫn giữ nếp kinh tế hộ GD như hiện tại doanh nghiệp không giám làm, vì khó kiểm soát chất lượng đầu vào, chi phí lớn, vì đơn vị nhập hàng nào đủ nhân viên kiểm soát nỗi nhà nuôi 5 con, nhà nuôi 2 con lợn như hiện tại.
      Nếu muốn thoát được bị động và mất kiểm soát VSATTP như hiện tại, sẽ khoing ai làm nỗi khi vẫn đee chợ dân sinh và kinh tế hộ gia đình, báo chí hay lãnh đạo nào nói kiểm soát được em nghĩ là chém gió mà thôi
      – vì mỗi nhà nuôi một kiểu cám khác nhau, người chăm, chất lượng chuồng khác nhau
      – vì chợ dân sinh trên 1 con lợn to thế cấp giấy ATVSTP và cái dấu như ngọn tay, ai đảm bảo cả phản thịt ấy là 1 con lợn. Chỉ khi nào phát triển hệ thống siêu thị, bán hàng đã sơ chế bảo quản, có bao bì, địa chỉ chịu trách nhiệm, cơ quan nhà nước chỉ hậu kiểm mới kiểm soát được vệ sinh
      ……….

  9. Cứ cho là chị ấy bán phá giá .
    Thì vẫn còn hơn nhưng người hám lợi ko phá giá mà là cướp giá .

  10. Chị này đăng kí bán cá sao lại bán thịt lợn rồi còn buôn lợn để bán chứ ko phải lợn nhà nuôi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *